Bài số 4102 Xẻ Miền Trăng Lạnh Dòng trăng lạnh ai đành xẻ nửa Để niềm tin đóm lửa hiu tàn Thiếp về lối mộng dở dang Sầu theo gót lệ son vàng bỏ buông

Bài số 4102
Xẻ Miền Trăng Lạnh
Dòng trăng lạnh ai đành xẻ nửa
Để niềm tin đóm lửa hiu tàn
Thiếp về lối mộng dở dang
Sầu theo gót lệ son vàng bỏ buông
Nghe tiếng dế đáy truông ngàn dặm
Vết roi đòn sâu hoắm từng đêm
Kim châm muối xát ruột mềm
Mượn cung tơ cũ vá con tim khờ
Khi bóng nguyệt sương mờ đỉnh núi
Giấc liêu chờ niềm tủi bày phân
Này môi ngào ngạt hương trần
Nọ vườn xuân mộng tròn căng nét đầy
Xin kiếp hẹn như cây liền nhánh
Giọt son vàng sóng sánh cùng say
Quên thôi giông tố đọa đày
Điền viên ta sống những ngày bình yên
Sao nửa giấc cô miên chưa vẹn
Tiếng lá buông lại thẹn giường đơn
Nửa cung lệ ướp môi hờn
Nửa cung ái tủi làm cơn sóng tràn
Nửa như thể ngút ngàn mây nước
Nửa buông trôi èo uột hàn xiêm
Nửa như khao khát đi tìm
Nửa thu vén gọn tiếng đêm sụt sùi
Nửa cơn khát chưa nguôi thổn thức
Mạch sóng tình rạo rực đòi cơn
Nửa thương nửa giận nửa hờn
Đem roi tra khảo thiệt hơn rát đòn
Nghe mắt đỏ héo hon tâm sự
Khép khuê phòng học chữ công dung
Má hồng phận bạc lạ lùng
Từ kim chí cổ não nùng chẳng sai
Thôi cũng mặc trăm cay vạn đắng
Ừ cũng đành kiếp vận truân chuyên
Chỉ xin đời nếu còn duyên
Làm đôi tri kỷ muộn phiền sẻ chia.
Nguyetle
16/7/2018

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *